Bài phát biểu của Ớt
Chúng ta đứng đây hôm nay vì chúng ta phải đấu tranh.
Vì chúng ta không thể im lặng nữa, khi AfD cố gắng chia rẽ và lừa dối.
AfD giả vờ ủng hộ cộng đồng người Việt.
Họ đến đây cùng một nghị sĩ Đức gốc Việt từ Hessen đến Trung tâm Đồng Xuân, để thuyết phục chúng ta AfD quan tâm đến người nước ngoài.
Các người đang nghĩ người Việt ngu à?
AfD không phải bạn của chúng ta.
Lúc này, nói phản đối AfD là chưa đủ.
Chúng ta không cho phép chính sách, tư tưởng, và tất cả những gì họ đại diện chạm đến không gian của chúng ta.
AfD đại diện cho một hệ thống với sự loại trừ và phân biệt chủng tộc. Một hệ thống nơi con người bị sàng lọc và xếp loại. Nghĩa là: Ai được ở lại, ai bị đẩy đi, tùy vào nhu cầu của nền kinh tế. Chúng ta quá hiểu cái logic này. Chúng ta đã nghe những lời lẽ đó quá nhiều lần: “Làm mấy công việc bẩn thỉu trong nhà máy dệt xong, thì cút về nơi tụi mày đã đến!”
Nhưng bố mẹ tôi đã ở lại sau khi Bức tường Berlin đổ.
Họ đã ở lại – dù xã hội này không cho họ cơ hội nào.
Họ làm việc – đến kiệt sức, đến tận khuya.
Họ chịu đựng sự sỉ nhục, phân biệt, từng ngày một, trong chính cửa hàng của mình.
Và họ vẫn tiếp tục, vì áp lực đè lên vai họ còn lớn hơn cả nỗi đau của phân biệt chủng tộc.
Họ kiếm tiền để chúng tôi, con cái họ – có đồ để ăn, có mái nhà để ở.
Họ gửi tiền về Việt Nam – cho gia đình đang sống với hậu quả của chiến tranh.
Và giữa những nỗ lực đó – là nỗi lo rình rập – bị trục xuất.
Bố mẹ tôi đã dặn tôi:
“Đừng gây chú ý. Sẵn sàng thay đổi. Hòa nhập. Luôn mỉm cười. Phải thân thiện. Họ sẽ không làm hại con.”
Vậy tại sao đến bây giờ – chúng ta vẫn bị gạt ra ngoài lề xã hội?
Vì chủ nghĩa phân biệt chủng tộc – đã nhét chúng ta vào tầng lớp thấp nhất. Nó ngồi nhìn chúng ta quần quật làm việc mà không bao giờ được công nhận. Đó chính là điều chương trình tranh cử của AfD muốn đạt được. Hứa hẹn một tương lai tốt đẹp hơn, nhiều tiền hơn, an toàn hơn. Những lời hứa trống rỗng và không dành cho chúng ta.
Lời hứa đó chỉ dành cho những kẻ da trắng, giàu có và đặc quyền.
Gần đây, Elon Musk đã trực tiếp tham gia trực tiệc tranh cử của AfD, để ăn mừng và cổ vũ cho họ. AfD hứa sẽ làm những người giàu càng giàu hơn – bằng cách giảm thuế cho người giàu, và bỏ túi hàng triệu Euro tiền tài trợ tranh cử.
Một đảng như vậy không bao giờ quan tâm đến chúng ta.
Vì ngay cả tên cha mẹ đặt, họ còn không buồn phát âm hay viết đúng.
Vấn đề nhập cư luôn bị mang ra làm cái cớ
Solingen. Magdeburg. Aschaffenburg. München.
Họ luôn lợi dụng danh tính của người nhập cư.
Luôn có những lời tuyên bố: “Tội ác này đáng lẽ có thể bị ngăn chặn – nếu chúng ta trục xuất bọn họ từ trước.”
Họ lùng sục khắp nơi. Họ xông vào nhà!
Sự tồn tại của chúng ta luôn bị đặt dấu hỏi, luôn bị nghi ngờ và biến thành tội phạm.
Ngay cả ở Trung tâm Đồng Xuân này, những cuộc đuổi bắt của cảnh sát vẫn diễn ra liên tục.
VÀ GIỜ CÒN ĐẾN ĐÂY ĐỂ TRANH CỬ LÀ SAO?
Bất kể chúng ta sống ở đây bao lâu, bất kể chúng ta đã cố gắng hòa nhập đến mức nào,
trong mắt AfD, chúng ta vẫn là tầng lớp thấp nhất.
Họ khiến cuộc sống của chúng ta khó khăn hơn,
bằng cách đạp mạnh hơn nữa vào cổ chúng ta.
Mỗi cái tát, mỗi tiếng la hét của bố mẹ là một minh chứng cho nỗi sợ hãi tột cùng.
Tôi biết họ đã phải kìm nén bao nhiêu đau đớn để có thể tiếp tục ở lại nơi này.
Bố tôi từng nói, ông không thể chịu đựng thêm được nữa.
Ông không thể sống ở đây thêm một ngày nào nữa.
Nhưng tôi không muốn bỏ cuộc.
Tôi không muốn AfD và chính sách phân biệt chủng tộc của họ chia rẽ chúng ta.
Chúng ta phải sát cánh bên nhau.
Không chỉ vì chính chúng ta, mà còn vì tất cả những ai đang bị loại trừ và chịu đựng sự thù hận này.
Chúng ta là một cộng đồng biết đấu tranh và vươn lên.
Một cộng đồng không im lặng để bị chia rẽ.
Chúng ta ở đây.
Chúng ta sẽ ở lại đây.
Và chúng ta sẽ không để
AfD phá hủy tương lai của mình.