Categories
Các bài phát biểu Tiếng Việt

New Year, Same Me

Năm mới, tôi mới.

Năm mới, khởi đầu mới.

Năm mới, cơ hội mới.

Vậy mà khi nhìn sân vườn nhà mình qua ô cửa sổ, vạn vật vẫn im lìm.

Con không cảm nhận được những khởi đầu mới.

Mùa đông, ta đã buộc phải lặng thinh. Ta đã buộc phải đầu hàng. Ta đã buộc phải chờ đợi. Chờ mùa xuân. Chờ cho những bông hoa nở dần lại lần nữa.

Mẹ tin rằng, tôi là một kẻ thất bại.

Khi viết những dòng chữ này, tôi khóc, với tiếng kêu gào im lặng trong mình, cơ thể căng lên, bao bọc trái tim đang thổn thức. Cô mèo đang ngồi trên đùi, mà tôi còn chẳng buồn để tâm.

Tôi cố gắng cảm nhận nỗi đau, để cho những cảm xúc này trỗi dậynhững cảm xúc mà tôi thường trốn chạy, từng phút từng ngày.

Cô mèo của tôi như hiểu điều đó. Cô ấy tự lùi xuống đuôi giường, nhường lại không gian cho tôi, và ngồi lặng yên như vậy. Tôi không nghĩ mình từng trải qua thứ tình yêu vô điều kiện đó trong đời – tình yêu mà cô mèo dành cho tôi.

Tháng Ba, khi mùa xuân trở lại và thiên nhiên bừng tỉnh, tôi đang học, đây là khởi đầu của năm mới. Khi Bạch Dương đi một chặng đường dài, để tìm thấy sự tồn tại đủ đầy của mình, và trở thành chòm sao đầu tiên trong bản đồ chiêm tinh.

Tháng Ba trước đó, tôi ngồi thưởng thức các loại nấm với bạn. “Golden Teacher,” có một loại nấm tên như vậy. Người giáo viên vàng. Khi cho thứ nấm đó vào người, tôi không còn có thể chạy trốn, khỏi những đau buồn của mình.

Khi bạn thấy tôi phải kìm nén những giọt nước mắt, anh ấy bắt đầu ôm tôi, và đó là khi nước mắt bắt đầu rơi. Anh ấy giữ tôi trong lòng, như cách mẹ từng ôm tôi lúc trước. Khác với mẹ, anh ấy nói tôi rằng, “Cậu có thể khóc mà.”

“Nín, nín đi con.”

“Nín” trong tiếng Việt có nghĩa là “ngừng khóc,” “ngừng gây tiếng động.” 

Người giáo viên vàng đã đưa tôi quay trở lại hành trình về quá khứ. Đột nhiên tôi thấy mẹ mình, dáng vẻ mệt mỏi và đuối sức, đang cố gắng an ủi tôi. “Nín đi con.” Tôi thấy được sự trống trải trong mắt mẹ. 

Và tôi hiểu. Mẹ không bao giờ cho phép tôi khóc, vì chính mẹ cũng không được phép khóc bao giờ. Đến cả ngày hôm nay, mẹ gần như chưa bao giờ khóc, cả khi mẹ có đủ lý do và đủ quyền để khóc – ngày này qua ngày khác.

Mẹ nói chuyện với tôi qua điện thoại, chỉ vài phút trước đó.

“Đã bốn năm từ khi con tốt nghiệp, mà con vẫn chưa đạt được điều gì. Liệu con có khả năng tự lo cho bản thân không?”

Sau khi tôi im lặng một hồi lâu và kết thúc cuộc điện thoại trong nước mắt, mẹ nhắn cho tôi – “Mẹ mệt rồi”.

Tôi ước mẹ có thể nhìn thấy mái nhà đang che chở cho tôi, đồ ăn tôi có trong bếp, dòng nước mát để uống và sinh hoạt, quần áo ấm để mặc, cô mèo ngồi bên cạnh tôi, và một cộng đồng với những con người có trái tim ấm áp, dang tay khi tôi cần và ôm tôi vào lòng.

Tôi ước mẹ có thể công nhận rằng, tôi là một người có trái tim rộng mởcông nhận cả sức mạnh và nỗ lực để có được điều đó. Mẹ nhắn là cái bụng tốt. Trong mắt mẹ, một người quá ngây thơ sẽ chẳng bao giờ thành công được trong thế giới tư bản đầy cạnh tranh. Trong thế giới này, bạn không thể mang theo một cái bụng tốt, nếu không sẽ bị bóc lột và đàn áp.

Mẹ tôi sinh ra giữa những năm tháng chiến tranh. Mong mỏi lớn nhất của mẹ là sự đảm bảo và an toàn về kinh tế. Nhưng mẹ không thấy chế độ tư bản đang bóp nghẹt hơi thở của con, lấy đi niềm vui sống của con, nuốt chửng tâm hồn con.

Con đang cố gắng, mẹ ơi. Con đang cố gắng vì mẹ nữa. Để sau những thập kỷ làm việc vất vả, cuối cùng mẹ có thể nghỉ ngơi. 

Năm mới đến rồi. Nhưng tháng Ba và mùa xuân vẫn chưa đến. Trong một thế giới không còn chủ nghĩa tư bản, phụ quyền, thực dân, chiến tranh và diệt chủng, liệu một lúc nào đó mẹ sẽ nói với tôi rằng:

“Nghỉ ngơi, con ơi. Chuẩn bị xới đất nào. Trồng cây gieo hạt thôi. Mùa đông đến rồi. Đừng quên tưới nước cho cây hằng ngày. Nhớ cầu mong cho cây vươn mầm chắc khỏe, để rễ được bám sâu vào đất mẹ.”

Mọi điều sẽ trở về với vị trí của chúng. Miễn là chúng ta có nhau, mọi điều đều sẽ ổn. Mẹ yêu con, vô điều kiện.

– Xoài

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *