
“Đừng dồn ép tôi nữa!”: Sự kiện của AfD với Beatrix von Storch ở chợ Đồng Xuân leo thang
Ngay trước kỳ bầu cử Quốc hội, Beatrix von Storch tới địa phận chợ bán buôn Châu Á ở quận Lichtenberg để tìm kiếm phiếu bầu. Đột nhiên không khí xáo trộn.

Chính trị gia đảng AfD người Việt: “Xin đừng hét vào mặt tôi nữa!”
“Một nhóm phụ nữ Việt Nam tìm cách nói chuyện với Anna Nguyễn. Họ che mặt, đeo kính râm và khẩu trang bảo vệ hô hấp. Đầu tiên, cuộc trò chuyện diễn ra khác quan và thoải mái, sau đó không khí thay đổi hoàn toàn: “Thật kì lạ khi chị dám tới đây”, một người nói với Nguyễn. “Chính sách phân biệt chủng tộc và mang nặng tính ý thức hệ của chị chống lại người di cư, chống lại chúng tôi và chống lại chị”, một người khác nói thêm. Bị bao vây bởi mọi người, Nguyễn yêu cầu mọi người giữ khoảng cách.“1
Vào thời điểm cuộc biểu tình diễn ra, đảng AfD cấp liên bang đã bị Cục bảo vệ Hiến pháp Liên bang (BfV) xếp hạng vào đối tượng tình nghi là cực hữu (“rechtsextremistischer Verdachtsfall”). Thậm chí một số liên đoàn cấp bang, ví dụ như liên đoàn AfD Thüringen, Sachsen hay Sachsen-Alhalt, đã được coi là chắc chắn theo phái cực hữu (“gesichert rechtsextrem”) từ trước cả năm 2025 rồi. Rằng Cục Bảo vệ Hiến pháp Liên bang (BfV) xếp hạng đảng AfD là “gesichert rechtsextremistisch” – cực hữu rõ rệt, cũng như những lời kích động kỳ thị chủng tộc và bất nhân đối với những nhóm yếu thế nhất trong xã hội chúng ta, như người di cư, người queer, người nghèo và người khuyết tật, cũng không hề được đề cập đến trong mẩu tin này.
Đảng AfD không chỉ kích động chống người di cư, mà còn trực tiếp liên đới, hoạt động tích cực và đóng vai trò chủ chốt trong các mạng lưới cực hữu. Nguyễn Văn Tú bị tên tân phát xít Mike Lillge sát hại vào năm 1992. Bạn của Mike đã gọi thêm người tới, một trong số đó là Daniel Birkenfeld, hiện nay là uỷ viên quận uỷ của đảng AfD tại quận Marzahn–Hellersdorf. Đảng AfD không hề che giấu tham vọng trục xuất người phi nhân tính thông qua các kịch bản “tái di cư” rất cụ thể và những yêu sách gần đây về việc thành lập một “đội cảnh sát trục xuất” tại Đức theo mô hình cảnh sát ICE của Trump.
Sự tiếp tay của các tờ báo như Berliner Zeitung hay Berliner Morgenpost góp phần hợp thức hóa và bảo vệ đảng AfD – vốn mang bản chất phát xít và bất nhân – bằng cách khắc hoạ đảng này như một chủ thể chính trị “trung lập”.
Thay vì chất vấn sự hiện diện và ý đồ lan truyền các hệ tư tưởng cực hữu của đảng AfD trong một không gian cộng đồng của người di cư, họ lại quy cho những người biểu tình Việt tội gây rối trật tự tại quầy vận động bầu cử của đảng AfD. Họ thậm chí chất vấn việc người biểu tình che mặt để bảo vệ bản thân và coi (rằng) đó là một mối hiểm nguy. Nhưng rằng những kẻ phát xít cực hữu – bao gồm những đảng viên và những người ủng hộ AfD hiện tại – đã tấn công chúng ta, gia đình chúng ta, nhà của chúng ta, không gian làm việc và công cộng của chúng ta từ những năm 80, đã gây ra những cuộc tàn sát như Rostock Licht- enhagen và những vụ giết người như Nguyễn Ngọc Châu & Đỗ Anh Lân (1980, Hamburg), Nguyễn Văn Tú (1992, Berlin-Marzahn), Nguyễn Tấn Dũng (2008, Berlin-Marzahn), và rằng chúng ta sẽ phải mạo hiểm tính mạng của mình và gia đình mình nếu bị nhận diện, thì không hề được nhắc đến.
“Sáng Chủ Nhật ở chợ Đồng Xuân, những chiếc AirPods giả được bán ngay trước cổng. Người bán hàng tiết lộ rằng hôm nay anh phải đặc biệt cẩn trọng. Chỉ cách đó vài mét, một đội cảnh sát hùng hậu đã tập trung lại. Một cuộc đột kích ư? Không. Beatrix von Storch, ứng cử viên trực tiếp của quận Lichtenberg, đã thông báo tổ chức một sự kiện vận động tranh cử.”2
Chợ Đồng Xuân là nhà của chúng ta. Nơi đây là đầu mối/điểm giao của các cộng đồng và cơ sở kinh doanh Việt Nam, Trung Quốc, Ấn Độ, Pakistan, Afghanistan… Đặc biệt với cộng đồng Việt Nam mình, chợ Đồng Xuân mang ý nghĩa lớn về mặt tinh thần. Chúng ta ăn những món ăn mình thèm nhớ ở đó. Chúng ta mua sắm cho bản thân và hàng quán của chúng ta ở đó, cắt tóc ở đó, đặt tour du lịch ở đó, và tìm tới cố vấn thuế ở đó. Chúng ta đón các dịp kỉ niệm ở đó – từ tiệc Thôi nôi cho con, tới hôn lễ và Tết Nguyên Đán. Ở chợ Đồng Xuân, chúng ta tìm lại được ngôn ngữ và truyền thống của mình.
Tính quốc tế, tính ngoại lai, lao động chui và tội phạm – Những nhận định về chợ Đồng Xuân ở quận Lichtenberg phân tán trong dư luận. Nhưng cho tới nay, danh tính ngôi chợ châu Á lớn nhất nước Đức này chưa từng được gắn với đảng AfD.3
Các tờ báo không hề đề cập tới tất cả những điều này. Thay vào đó, họ ngay lập tức hình sự hoá và thêu dệt chợ Đồng Xuân thành một hiện trường “bất ổn và nguy hiểm”, từ đó khắc họa những người biểu tình như một mối đe dọa tương xứng với nơi này.
“Việt Nam vẫn còn là một quốc gia độc tài. Người ta dễ dàng bỏ quên điều này khi đi du lịch tới đất nước nằm bên Biển Hoa Nam này. Đặc biệt là vì nhiều người ở Đức hầu như không tiếp xúc với người Việt đang sinh sống tại đây.
Có lẽ chỉ ngoại trừ ở chợ Đồng Xuân. Chợ Đồng Xuân là một thiết chế của người Việt tại Berlin. Ngay tại đây, người ta cũng đã cảm nhận được những sự khác biệt trong tư duy rồi. Phải có năng lực liên văn hoá thì mới có thể trao đổi được với người Việt ở đây.”4
Việt Nam là một quốc gia rất phức hợp về mặt xã hội cũng như chính trị, trên cả khía cạnh lịch sử lẫn hiện tại. Việc báo chí Đức đánh đồng Việt Nam là “độc tài” mà không phân biệt giữa chính phủ, xã hội và phe đối lập, đồng thời quảng bá Việt Nam là một điểm đến du lịch bên “Biển Hoa Nam” không nhằm mục đích đưa tin mang tính phản biện. Cách đưa tin này thực chất nhằm miêu tả Việt Nam và người Việt, đối lập với “Đức và người Đức”, là “lạc hậu,” “kém văn minh,” “khác biệt” và “ngoại lai.”
Việc khẳng định rằng “nhiều người […] hiếm khi tiếp xúc với người Việt […] ngoại trừ trong nhà hàng và ở chợ Đồng Xuân” cũng dựa trên một luận điệu khái quát hoá và mang tính phân biệt chủng tộc. Điều này không chỉ cô lập chúng ta khỏi mọi khía cạnh của xã hội, mà còn chủ động xoá mờ sự hiện diện của chúng ta.
Chúng ta bị coi là một nhóm đồng nhất và có “những sự khác biệt trong tư duy” so với họ, chỉ vì chúng ta không muốn nói chuyện với người khác hay với báo chí Đức khi họ bao vây chúng ta trong cuộc sống hàng ngày. Tuy nhiên, họ không hề ý thức được rằng điều đó liên quan tới phân biệt chủng tộc có hệ thống, tới nỗi sợ, tới rào cản ngôn ngữ, hay chỉ đơn giản vì chúng ta CHẲNG THIẾT THA GÌ, vì chúng ta biết thừa rằng họ đã có sẵn thành kiến về chúng ta rồi.


Đoạn phóng sự của Thời Báo đã nêu ra nhiều điểm quan trọng. Tuy nhiên, chúng tôi vẫn cần làm rõ nhận định sau:
“[…] đây là cái cuộc biểu tình chống Đảng AfD của những cái người, tổ chức xã hội dân sự ở đây họ đang làm, và được sự bảo vệ rất là chặt chẽ của cảnh sát […].”
Chúng tôi muốn nhấn mạnh rằng: Cảnh sát không bảo vệ chúng ta, họ bảo vệ uy quyền của nhà nước. Câu chuyện cảnh sát có mặt tại các cuộc biểu tình “để bảo vệ quyền tự do hội họp và lập hội” hoàn toàn mâu thuẫn với thực tại của chúng ta. Với tư cách là một cơ quan hành pháp của nhà nước, cảnh sát kiểm soát, hình sự hóa, giết chóc và bưng bít sự thật. Trong đó, những người di cư cùng với không gian sống và làm việc của họ trở thành mục tiêu chính. Oury Jalloh, Lorenz, Christy Schwundeck, Mouhamed Dramé – đây không phải là những trường hợp cá biệt. Các cuộc đột kích mang động cơ phân biệt chủng tộc của cảnh sát, hải quan và sở ngoại kiều tại nhà và cửa hàng của chúng ta diễn ra như cơm bữa. Việc nhiều cảnh sát tham gia vào các mạng lưới cực hữu cũng không còn là bí mật nữa. Vụ rò rỉ thông tin của một nhóm chat cảnh sát năm 2024, nơi họ trao đổi các nội dung cực hữu, bất nhân và vi hiến trong nhiều năm, không để lại hậu quả nào đáng kể, một số cảnh sát trong đó vẫn còn đang tại chức. Ngay cả trong những cuộc biểu tình chống phân biệt chủng tộc trên khắp nước Đức, lực lượng cảnh sát cũng thường sử dụng bạo lực thể chất đối với những người biểu tình chúng ta và đánh đập chúng ta tới mức phải nhập viện. Ai còn tin rằng lực lượng cảnh sát đang bảo vệ chúng ta đều đang nhầm lẫn nghiêm trọng.
“Tại đây AfD đã “chạm trán nảy lửa” với Đảng die Linke đảng tiền thân là đảng CNXH Thống Nhất Đức DDR & đảng Cộng sản Đức. Die Linke cũng có một số thành viên thế hệ thứ 2 người Việt tham gia đoàn phản đối đảng AfD. Die Linke phản đối bằng hai thứ tiếng Đức và tiếng Việt.”5
Trang báo Việt-Đức được thành lập bởi cô Phạm Quỳnh Nga, một ca sỹ không có nền tảng hay nghiệp vụ báo chí. Là một người thuộc thế hệ một lớn tuổi, cô Phạm Quỳnh Nga một mình điều hành, chịu trách nhiệm biên tập và đăng bài trong toà soạn.
Trong phần này, chúng tôi muốn chỉ ra những bất cập và thông tin sai lệch trong bài viết trên.
Trong bài, người viết đã mô tả đảng Die Linke là bên tổ chức cuộc biểu tình phản đối AfD. Thông tin này hoàn toàn sai. Cuộc biểu tình được bởi tổ chức bởi những cá nhân độc lập trong cộng đồng người Việt, trong đó có chúng tôi. Cuộc biểu tình phản đối được thực hiện “từ dưới lên”, bởi những người bị lề hóa trong các thảo luận chính trị. Đảng Die Linke, các nhóm và tổ chức đã hiện diện tại địa điểm, không trực tiếp tham gia vào quá trình tổ chức. Người viết bài đã không xác thực thông tin trước khi đưa tin.
Thông tin sai lệch tiếp theo: Đảng Die Linke không phải một đảng kế nhiệm của SED. Nó được thành lập nhờ sự hợp nhất giữa đảng Tây Tả (WASG) và Đông Tả (PDS). Mô tả sai lệch này khiến một sự kiện được thực hiện bởi các cá nhân hoàn toàn độc lập bị nhìn nhận như một sự kiện của một đảng theo đuổi Chủ nghĩa xã hội từ thời CHDC Đức và hiện không còn tồn tại. Qua đó, tính hợp pháp về mặt chính trị của sự kiện bị phủ nhận. Cách đánh tráo khái niệm này che mờ vị thế chính trị thực sự của các bên liên quan, xóa đi công sức cũng như sáng kiến của cộng đồng.
Nhiều người tham gia vào công tác tổ chức cho sự kiện này đã đóng góp vào công tác giáo dục nhận thức, góp sức trong vào các chương trình chống kỳ thị chủng tộc từ nhiều năm nay: Sáng kiến tưởng niệm Nguyễn Văn Tú, Phan Văn Toàn, Hanau. Chúng tôi tổ chức những cuộc biểu tình phản đối kỳ thị chủng tộc đối với người châu Á và chính sách bài người nhập cư. Chúng tôi mở ra những không gian để cùng nhau thảo luận về tình hình chính trị. Trong cuộc biểu tình phản đối này, nhóm của chúng tôi và đảng Die Linke có chung thái độ. Nhưng hai bên không cùng nhau tổ chức. Công tác tổ chức của chúng tôi được thực hiện độc lập, không phụ thuộc hay bị tác động bởi bất kỳ đảng nào.
Bài báo đã phủ nhận tiếng nói và khả năng tự đưa ra các nhận định trong các vấn đề chính trị của những người tổ chức, rộng hơn nữa là cả cộng đồng người Việt. Người viết có lẽ không nhận thức được vai trò và vị trí của người tổ chức cũng như cộng đồng trong bức tranh chính trị.
“Nước Đức sau thời kỳ mở cửa đón dòng người di cư, an ninh đã trở nên bất ổn, […] Hung thủ phần đa là thành phần hồi giáo cực đoan đến từ Trung Đông Trung Á hoặc Bắc Phi. Không riêng gì khủng bố giết người mà trộm cắp, cướp nhà băng, hiếp dâm, xảy ra khắp mọi nơi trên nước Đức. Ngay cả Trung tâm thương mại Dong Xuan Center, […] cũng thường xuyên xảy ra trộm cắp đập kính xe ô tô gây thiệt hại cho các hộ kinh doanh và khách hàng đến đây mua bán mà thủ phạm không ai ngoài là người nhập cư bất hợp pháp từ Trung Đông Bắc Phi Nam Mỹ.”6
Những khẳng định trong bài viết này thể hiện sự thiếu hiểu biết của người viết về các hướng dẫn và quy tắc báo chí. Việc trích dẫn nguồn tin không hề được đưa vào bài viết. Người nhập cư từ Bắc Phi, từ “Trung Đông”, từ Nam Mỹ bị đánh đồng và mô tả như tội phạm hình sự, hoặc bị dán nhãn thành những nhóm Hồi giáo cực đoan. Bài báo này không đưa tin, mà thể hiện một sự thù địch dưới lớp vỏ báo chí.
Trên thực tế, định kiến về ngoại hình đối với người phạm tội và đối với nạn nhân ảnh hưởng lớn đến việc: hành vi phạm tội ấy có bị báo với cảnh sát hay không. Các nghiên cứu đã chỉ ra, tỉ lệ những người có ngoại hình bị nhìn nhận “như người nước ngoài” bị báo cáo với cảnh sát cao hơn so với nhóm có ngoại hình “như người Đức”. Xu hướng này thể hiện rõ trong thống kê đối với hành vi phạm tội ở nhóm vị thành niên. Trong các vụ việc mà cả người phạm tội và nạn nhân đều được nhận định là có vẻ ngoài “giống như người Đức”, chỉ 7,9% các trường hợp bị báo với cảnh sát. Trong khi đó, tỷ lệ này là 22,4%, khi người phạm tội được nhận diện là có ngoại hình “giống như người nước ngoài”, còn nạn nhân thì không7. Các nghiên cứu khác cũng chỉ ra, tỉ lệ người thân của các nhóm bị lề hóa trong xã hội bị cảnh sát kiểm tra cao vượt mức trung bình (vấn nạn “racial profiling”).8 Trong cộng đồng người Việt cũng xuất hiện hiện tượng này. Nhiều người đã và đang trải qua việc bị quy chụp, nghi ngờ, đối xử như tội phạm, bị cho là không có giấy tờ hợp pháp, bị dán nhãn là có hành vi phạm tội – dù sự thực không phải vậy. Người nhập cư không phải vấn đề. Trung tâm Đồng Xuân là minh chứng sống động cho điều này. Tác động đến thái độ và lập trường chính trị của một cộng đồng nhập cư bằng cách dấy lên nỗi bất an, lo sợ về những cộng đồng khác là dẫm lên vết xe đổ trong lịch sử chính trị: Chia rẽ các nhóm yếu thế trong xã hội, để củng cố quyền cai trị của kẻ mạnh.
“Theo lời phát biểu của Phó tổng thống Mỹ JD Vance hiện 1/5 dân số Đức là người di cư trong thời gian vừa qua. AfD được Chính quyền Mỹ Trump ủng hộ tuyệt đối, Phó tổng thống Mỹ JD Vance đã có cuộc gặp riêng với nữ Chủ tịch AfD Weidel bên lề hội nghị an ninh ở München Bayern Đức. Elon Musk Tesla Spaxce nhà tỷ Phú Mỹ thành viên Chính phủ cũng lên tiếng ủng hộ AfD trong công cuộc cải cách kinh tế Đức.”9
Bài viết tiếp tục ăn mừng việc Elon Musk và chính quyền Trump ủng hộ đảng AfD, như thể họ là người nổi tiếng trong giới giải trí mà chúng ta cần học hỏi. Chúng ta có thể chắc chắn một điều là: Cộng đồng người Việt và những người lao động không có bất kỳ điểm chung nào với những người đàn ông giàu nhất thế giới. Điểm chung giữa những chủ quầy hàng nhỏ, những người bán hoa, những người lao động với một chính quyền Mỹ và đảng AfD – nhóm muốn cắt bỏ công đoàn, hủy bỏ chính sách an sinh xã hội, kiếm tiền từ việc đẩy con người vào sự nghiệt ngã và bóc lột – nằm ở đâu? Câu trả lời là: KHÔNG CÓ MỘT ĐIỂM CHUNG NÀO! Những trải nghiệm sống và hiện thực của chúng ta gần với những người nhập cư không có vốn liếng, bị hình sự hóa, bóc lột và trục xuất – hơn là sự giàu có thuộc nhóm 0,0001% trong xã hội như Trump và Musk. Nỗ lực tác động vào cuộc bầu cử tại Đức của họ nằm trong tính toán để tối đa hóa lợi ích kinh tế của riêng họ.
Cộng đồng người Việt chúng ta không phải mối nguy. Những người chị em, hàng xóm và đồng nghiệp nhập cư của chúng ta không phải mối nguy. Tất cả chúng ta vẫn đang sống trong một hiện thực được tạo nên bởi chiến tranh bởi thực dân, nghèo đói, bị đẩy đến đường trốn chạy. Vì quê hương của chúng ta bị bom đạt dày xéo, tài nguyên bị cướp đi. Những quốc gia như Mỹ và Đức đều tham gia vào quá trình ấy. Chúng ta dịch chuyển đến Đức, tiếp tục bị coi như lao động giá rẻ, quy chụp thành tội phạm, bị hình sự hóa, trở thành con cừu thế tội và bia đỡ đạn.
Nhìn nhận của chúng tôi về viet-bao.de
Bài báo này là một trong những ví dụ tiêu biểu cho phong cách đưa tin thiếu nghiêm túc, không tuân thủ nguyên tắc báo chí truyền thông, đồng thời lan truyền tinh thần chống đối và thù ghét người nước ngoài. Dù không đưa ra được các trích dẫn chuyên nghiệp và nguồn tin xác thực, chủ tòa soạn vẫn khiến bài viết tiếp cận được nhiều độc giả – nhờ trang facebook cá nhân với hàng nghìn người theo dõi và hình ảnh nhiệt huyết của một nhà báo. Người đọc có thể dễ dàng tìm được mọi loại tin tức trên cả hai trang viet-bao.de và facebook. Từ cáo phó từ trần, chúc mừng sinh nhật, thư mời đám cưới, kêu gọi quyên góp đến chủ đề văn hóa, chính trị, kinh tế toàn cầu. Trang viet-bao.de cũng chạy cả quảng cáo cho các công ty, dịch vụ và nhận quyên góp cá nhân.
Hình ảnh trong các bài viết thường được chụp trực tiếp tại sự kiện. Chúng được đăng song song cùng với ảnh hậu trường để mô tả tư thế tác nghiệp với máy ảnh kỹ thuật số của chủ tòa soạn. Trong nhiều bài viết, nội dung từ cơ quan cảnh sát bị sử dụng một cách có chủ đích để củng cố góc nhìn và ý kiến cá nhân. Chiếc áo báo chí được dẫn dắt bởi cảm nhận cá nhân xuất hiện dày đặc trong gần như mọi bài viết. Điều này thể hiện chủ tòa soạn thiếu nhận thức về tác động của các bài viết này trong bối cảnh xã hội hiện nay.
Rõ ràng: Tần suất mà tiếng nói của cảnh sát bị lặp lại. Phong cách tuyên truyền với thái độ phân biệt đối xử. Sự áp đảo và lấn át của các nhận định mang tính cá nhân. Lăng kính đơn giản hóa đối với các vấn đề phức tạp. Những quan điểm tiêu cực, một chiều, định kiến và cơ chế tội phạm hóa trong vấn đề di cư. Chúng tôi không tìm thấy tính chuyên nghiệp, phản tư hay tinh thần trách nhiệm nào ở cách đưa tin trên trang viet-bao.de. Thận trọng trong ngôn từ và tiết chế đưa các góc nhìn mang màu sắc cá nhân là điều cơ bản trong công tác báo chí. Trang viet-bao.de mang đến một phong cách hoàn toàn ngược lại. Những góc nhìn chủ quan và ngôn từ định kiến không chỉ tác động, mà định hình thực hành báo chí của trang thông tin này.
Nếu xem xét các nguyên tắc mà nhà báo thường cam kết khi đưa tin (trung thực, cẩn trọng, phân rõ cảm nhận cá nhân và sự thật diễn ra trong thực tế,…), trang tin tức này không đáp ứng được bất cứ tiêu chí nào.
Kêu gọi nhận thức và sự phản biện từ người đọc đối với trang viet-bao.de
Trang viet-bao.de đã và đang nỗ lực gây dựng sự quan tâm từ cộng đồng, nhưng lại tự tước đi niềm tin của người đọc bằng chính cách làm việc và đưa tin của mình. Vì sao?
Những mạng lưới và kênh thông tin phi chính thống được hình thành dựa trên những hạn chế về ngôn ngữ và sự thiếu quan tâm của truyền thông chính thống. Những mạng lưới và kênh thông tin phi chính thống này thực hiện chức năng trung chuyển tin tức, do đó còn đảm nhận cả công tác giáo dục nhận thức. Những cá nhân gần gũi với cộng đồng và đang làm công tác truyền thông là những bên có khả năng phản ứng linh hoạt khi có sự kiện hay vấn đề nghiêm trọng xảy ra. Nếu chỉ xét về khung điều kiện, nhu cầu của cộng đồng và khả năng linh hoạt ấy, viet-bao.de và nhiều kênh khác đã thành công trong việc mở ra cánh cửa đến với thông tin và tạo ra sự quan tâm. Vị trí trung chuyển thông tin có thể tạo ra những kết nối, hành động và dịch chuyển.
Trường hợp của viet-bao.de đã chỉ ra, khoảng trống về truyền thông là cơ hội để các kênh tin tức không đáp ứng được tiêu chuẩn báo chí thông thường có thể phát triển và tiếp cận một số lượng lớn người đọc. Các kênh thông tin dành cho tập thể trở thành nơi thỏa mãn nhu cầu cá nhân, phô diễn quan điểm của người tạo ra nó và đáp ứng lợi ích của những người muốn lợi dụng những nhược điểm này, khi tòa soạn hoàn toàn bỏ qua các cơ chế và nhiệm vụ bắt buộc, người viết xem nhẹ các công cụ khiếu nại và góp ý, còn người đọc không phản hồi với cái nhìn phản biện.
Bối cảnh chính trị phức tạp hiện nay cần những kênh thông tin có khả năng đáp ứng được các tiêu chuẩn cơ bản của báo chí để thực hiện công tác đưa tin. Đây cũng là một sự cấp thiết trong cộng đồng người Việt. Bài viết này là một nỗ lực góp ý, theo đuổi tinh thần phản biện như vậy. Chúng tôi rất mong những tiếng nói phản tư khác sẽ tham gia thảo luận và đưa ra những góc nhìn sâu sắc hơn về các vấn đề bên trên.
- berliner-zeitung.de, Sophie–Marie Schulz, 15.02.2025 ↩︎
- berliner-zeitung.de, Sophie–Marie Schulz, 15.02.2025 ↩︎
- taz.de, Marina Mai, 16.2.2025 ↩︎
- berliner-zeitung.de, Carola Tunk, 21.02.2025 ↩︎
- viet-bao.de, 16.02.2025 ↩︎
- viet–bao.de, 16.02.2025 ↩︎
- mediendienst–integration.de, Forschungsbericht vom Kriminologischen Forschungsinstitut Niedersachen e.V., “Jugendliche in Niedersachsen. Ergebnisse des Niedersachsensurveys 2024”, 20.04.2026 ↩︎
- mediendienst–integration.de, Sachverständigenrat für Integration und Migration, “Racial Profiling bei Polizeikontrolling”, 29.04.2026 ↩︎
- viet-bao.de, 16.02.2025 ↩︎